Những con đường lúc ánh đèn vụt tắt…


Từ: 22:41 29/06/2012
Bài: 134
Cảm ơn: 178
Thích: 52

 

     Khi màn đêm dần buông xuống, trên những con đường không gian phẳng lặng chỉ còn có hàng cây khẽ lay trong dìu dịu đèn đường. Dìu dịu bóng người. Dìu dịu bước chân. Nữ có. Nam có. Và ta bắt gặp họ qua màu áo dưới ánh đèn dìu dịu. Thỉnh thoảng, một chiếc taxi hay ô  tô tải vụt qua trên con đường chưa dải nhựa, khói bụi mù. Tiếng chổi quét nhè nhẹ của các cô, chú môi trường. Tiếng bước chân chú cảnh sát tuần tra cũng rất nhẹ. Và ở đâu đó những quán ăn khuya nhạt khách đang dọn hàng với vẻ mặt ngái ngủ. Những bước chân vội vã về chỗ trọ của những cô, cậu sinh viên làm thêm buổi tối. Dường như những lời an ủi động viên qua điện thoại của những người còn chưa kịp về nhà: “anh/em/con sắp về tới nhà rồi! trời lạnh đấy! mọi người cứ ngủ trước đi!...” lúc ấy được thấy rõ hơn trong cái không gian này. 

     Nhưng khi ánh đèn vụt tắt… ở đâu đấy cái không gian phẳng lặng đó không còn. Những con đường trở nên ồn ào với tiếng trai gái nô đùa, hò hẹn, những cánh thanh niên tóc xanh đỏ túm tụm trên những chiếc xe đã ga sẵn, chuẩn bị cho một cuộc đua ngắn. Vài chiếc xe máy rẹt qua cùng tiếng rú “tránh ra nào” khi gặp người đi đường. Những lời thách thức nhau và đôi khi cũng xảy ra xích mích, va chạm nhẹ thì “điên à, có muốn chết không thì bảo”, nặng thì kệ người ta ngã dưới đường rồi bỏ chạy lấy thân…

     Nếu ai đã từng một mình về nhà muộn chắc cũng sẽ muốn về thật nhanh, vì cả không gian lặng lẽ bao la này trên những con đường vắng chỉ có một mình, trên những con đường không phẳng lặng lại tồn tại những lo lắng, bồn chồn… Và chỉ khi đặt chân tới tổ ấm của mình thì cái cảm giác ấy mới dần mất đi trong suy nghĩ, lòng chợt ấm lên và sẽ còn ấm hơn nữa nếu như cổng chưa khóa, đèn còn sáng.

      Lại bắt đầu những cảm giác mới, và phải chăng đó cũng là một phần của cuộc sống…

Label
Từ: 19:34 09/08/2012
Bài: 94
Cảm ơn: 127
Thích: 50

Mình đọc mà ko thấy ngấm lắm, chưa hiểu ý bài viết muốn nói điều gì :D

Label
Từ: 22:41 29/06/2012
Bài: 134
Cảm ơn: 178
Thích: 52

@caotu phải hiểu là: có rất nhiều kiểu viết, có những cái viết hiểu đc ý ngay, nhưng cũng có những cái viết ra bản thân người viết muốn dấu đi 1 phần gì đó trong cái không gian riêng của mình vì thế k mấy khi để lộ trong cách viết ẩn thế này! bạn tự đọc đi nếu 1 lần k hiểu thì 100 lần chắc sẽ hiểu! và comment 1 điều rằng: chỉ có thể trải qua rồi mới hiểu ( mà chắc chỉ có con gái mới có những cảm giác vậy. đặc biệt là ng ngốc như tớ :()

Label
Từ: 19:34 09/08/2012
Bài: 94
Cảm ơn: 127
Thích: 50

@hoaiduong92 : Có lẽ bạn cũng đang chiêm nghiệm cuộc sống. Đọc 1 lần không hiểu chắc chỉ dám đọc lần thứ 2, thứ 3 thôi. Chứ nếu ngồi đoán suy nghĩ của một người, ý người đó gửi gắm trong 1 bài viết thì cũng không phải là ý hay và có thể hiểu được. Sau khi đọc lần  thứ 2 thì mạo muội nói rằng "Phải chăng bạn đang nói về gia đình".

Có khó khăn, có vất vả, có lúc thế này, có khi thế khác... đấy mới là cuộc sống. Còn Trai gái thì suy nghĩ giống nhau cả thôi, phải chăng mỗi ng, lứa tuổi có 1 cái nhìn "khác"

Label
Từ: 22:41 29/06/2012
Bài: 134
Cảm ơn: 178
Thích: 52

@caotu cậu thông minh đấy! đoán đc mà! uh thì gia đình! gia đình tớ là 1 gia đình có nề nếp, khắt khe tới từng chi tiết nhỏ nên mỗi lần vi phạm điều gì là sẽ phải cẩn thận đấy. vì thế từ nhỏ tớ đã nhút nhát và tự trói buộc bản thân. ít khi thể hiện và sống nội tâm rất cao. nhiều khi mọi người nghĩ tớ trầm cảm đấy! nhưng k sao. ở 1 góc nào đấy tớ vẫn là người mang lại tiếng cười cho mọi người mặc dù theo cách mà tớ nghĩ là hơi ngớ ngẩn! những lúc tớ tự kỉ kiểu này (nghĩa là đang chiêm nghiệm = cách viết ra thế này ý) là những lúc bệnh đang nặng đó! hix! toàn phơi bày cái xấu ra. lại để bị chê cười joi! 

Label
Từ: 19:34 09/08/2012
Bài: 94
Cảm ơn: 127
Thích: 50

Tú thông cảm vs bạn, mình đọc bài của bạn, thấy có 1 chút gì trách móc, nhưng cũng thấy bạn dành rất nhiều tình yêu thương cho gia đình mình. Gia đình khắt khe cũng chỉ là muốn tốt cho mình thôi, ko nên coi đó là gánh nặng, hãy suy nghĩ thoáng 1 tý, đôi lúc có nghẹt thở đôi chút thì cũng tìm niềm vui từ những điều khác.

Mình thì có lúc chạnh lòng vì hỏi bố mình học lớp mấy chắc bố mình cũng ko biết (bạn có tin ko?), nhưng không sao, ở 1 góc độ nào đó, t vẫn thấy bố tớ vẫn lao động vì ko muốn gia đình mình khổ. Mỗi vấn đề, tùy cách mà ta nhìn nhận, ta sẽ có những quan điểm khác nhau. Mọi thứ nên khách quan và nhìn vào mặt tích cực, nhất là đối vs những ng thân của mình.

Chúc bạn luôn vui ^^*

Label
Từ: 15:48 01/06/2012
Bài: 125
Cảm ơn: 147
Thích: 25

Ai nghĩ hoaiduong92 trầm cảm đấy?