Khi màn đêm dần buông xuống, trên những con đường không gian phẳng lặng chỉ còn có hàng cây khẽ lay trong dìu dịu đèn đường. Dìu dịu bóng người. Dìu dịu bước chân. Nữ có. Nam có. Và ta bắt gặp họ qua màu áo dưới ánh đèn dìu dịu. Thỉnh thoảng, một chiếc taxi hay ô tô tải vụt qua trên con đường chưa dải nhựa, khói bụi mù. Tiếng chổi quét nhè nhẹ của các cô, chú môi trường. Tiếng bước chân chú cảnh sát tuần tra cũng rất nhẹ. Và ở đâu đó những quán ăn khuya nhạt khách đang dọn hàng với vẻ mặt ngái ngủ. Những bước chân vội vã về chỗ trọ của những cô, cậu sinh viên làm thêm buổi tối. Dường như những lời an ủi động viên qua điện thoại của những người còn chưa kịp về nhà: “anh/em/con sắp về tới nhà rồi! trời lạnh đấy! mọi người cứ ngủ trước đi!...” lúc ấy được thấy rõ hơn trong cái không gian này.
Nhưng khi ánh đèn vụt tắt… ở đâu đấy cái không gian phẳng lặng đó không còn. Những con đường trở nên ồn ào với tiếng trai gái nô đùa, hò hẹn, những cánh thanh niên tóc xanh đỏ túm tụm trên những chiếc xe đã ga sẵn, chuẩn bị cho một cuộc đua ngắn. Vài chiếc xe máy rẹt qua cùng tiếng rú “tránh ra nào” khi gặp người đi đường. Những lời thách thức nhau và đôi khi cũng xảy ra xích mích, va chạm nhẹ thì “điên à, có muốn chết không thì bảo”, nặng thì kệ người ta ngã dưới đường rồi bỏ chạy lấy thân…
Nếu ai đã từng một mình về nhà muộn chắc cũng sẽ muốn về thật nhanh, vì cả không gian lặng lẽ bao la này trên những con đường vắng chỉ có một mình, trên những con đường không phẳng lặng lại tồn tại những lo lắng, bồn chồn… Và chỉ khi đặt chân tới tổ ấm của mình thì cái cảm giác ấy mới dần mất đi trong suy nghĩ, lòng chợt ấm lên và sẽ còn ấm hơn nữa nếu như cổng chưa khóa, đèn còn sáng.
Lại bắt đầu những cảm giác mới, và phải chăng đó cũng là một phần của cuộc sống…